Ghi chú về lời bài hát Chậm lại đi em. Lời bài hát Chậm lại đi em liên tục được cập nhật đầy đủ các thông tin về nhạc sĩ, ca sĩ thể hiện, năm sáng tác, mp3 cũng như video clip (youtube) tại loibaihat.biz. Khi làm tình, thân thể trần truồng trước mặt chủ nhân đối với Lý Chiết là một việc tự nhiên, nhưng mà sau khi làm tình xong, giống như là đem bản thân mình từ trong ra ngoài toàn bộ hiện ra, cảm giác thể xác và tinh thần đều hoàn toàn trần trụi làm cậu ngày hôm sau có chút không dám đối mặt với chủ nhân. Tự bê đá đập vào chân mình khiến cậu chủ vô cùng bực bội. Cậu liếc cô một cái, đẩy cô ra, đi nhanh lên lầu. “Cậu chủ, em còn cầm thắt lưng của cậu đây”. “”. Cậu chủ dừng lại, lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, quay người lại, giật lấy thắt lưng của mình. Sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn. (CMO) Dịch Covid-19 ảnh hưởng lớn đến đời sống kinh tế, đời sống gia đình của không ít người. Những áp lực thời dịch bệnh khiến nhiều gia đình khó vượt qua được nếu không biết tận dụng khoảng thời gian “sống chậm Hay thậm chí chỉ là dành thời gian đi chậm lại và tận hưởng cuộc sống. Or even simply just taking the time to slow down and savor your life. ted2019 Chậm Lại Lyrics: Trời sắp sáng rồi, bao giấc mơ nay còn chưa tới / Trời sắp tối rồi, em nhớ nhung ai bên mình / Cuối con đường là những vết thương / Kỉ “Cậu chủ sẽ đi Mỹ thật sao?” Cậu ghét em đến mức đấy sao? “Không phải chuyện của ngươi đâu.” Cậu chủ còn không thèm ngẩng đầu lên nhìn ta, chỉ chăm chú vào tập tài liệu. Cậu chủ lúc tập trung làm việc thì cũng hảo quyến rũ nga~ Nhìn nghiêng còn vạn phần k2X3kz. CHƯƠNG 1 ———————————————————————————– Xin tự giới thiệu với mọi người, ta là Hoàng Tử Thao. Gọi ta là Tử Thao nhé. Mà đâu, gọi ta là Tiểu Đào đi ”> Tên Tiểu Đào thực là dễ thương a~ Hồi ta còn bé, cha mẹ ta đã suýt đặt tên cho ta là Hoàng Tử Đào. Nhưng mà họ muốn tên ta oai thật là oai, oách thật là oách, chính là muốn ta sau này có thể trở thành tổng tài hay giám đốc hay gì gì đó nên lại đổi thành Tử Thao. Khi nghe họ kể lại ta ức muốn chết a~ Chỉ muốn đập đầu vào gối Ta vốn là một đứa trẻ bướng bỉnh, lười ăn, lại còn to gan dọa sẽ tuyệt thực nên đã khiến cha mẹ đành phải gọi ta là Đào Đào. Vốn cái tên nghiêm túc kia chỉ viết cho có trên giấy khai sinh thôi. Ấy chết! Thực sự xin lỗi. Ta lại lạc đề rồi -_- Tên ta oai thật là oai. Sự nghiệp ta cũng oách thật là oách nha. Đừng vộicoi thường. Gia đình ta từ đời xa xưa đã theo nghiệp hầu hạ phục vụ Ngô gia rồi. Còn ta đặc biệt được theo hầu cậu chủ lớn. Thực là hạnh phúc đi! Ai chưa từng nghe đến Ngô gia chắc là mới từ trên núi về =v= Ta từ khi biết nói đã thuộc hai chữ “Ngô gia” đến mức nhắm mắt cũng có thể nói được ?!?!. Ngô gia chính là gia tộc có thế lực mạnh nhất trong các gia tộc, là gia tộc giàu có nhất trong các gia tộc, nắm trong tay hơn 30% cổ phiếu thị trường chứng khoán toàn thế giới. Ngô gia làm ăn bao trùm tất cả các lĩnh vực, hầu như lĩnh vực nào cũng đứng đầu. Tính ra ta cũng có phúc đó chứ. Ra ngoài mà khoe là người hầu của Ngô gia cũng ngẩng mặt được lên mấy tầng mây a~ Lớn lên thêm chút nữa thì ta bắt buộc phải học thuộc cái tên “Ngô Diệc Phàm”. Bởi vì đó là tên cậu chủ lớn của Ngô gia, người mà ta sẽ theo hầu. Còn cậu chủ nhỏ tên là Ngô Thế Huân. Nhưng ta không cần phải thuộc tên cậu chủ nhỏ vì cậu ấy sẽ có người hầu hạ riêng. Nhớ không nhầm thì cậu ta tên Lộc Hàm. Thực là dễ thương a~ Đôi mắt cậu ta cứ như mắt nai ấy. Chả bù cho đôi mắt gấu trúc của Đào Đào ta. Haizz….. Ngô Diệc Phàm! Ngô Diệc Phàm! Ngô Diệc Phàm !!!!!!……. ………. Tên gì mà hay vậy…….. “Đứng thẳng lưng lên! Ngẩng cao đầu! Khi cậu chủ bước vào phải khom lưng cúi đầu một góc 90 độ và đồng thanh nói “Chào mừng cậu chủ đã về!” Rõ chưa?” “Dạ! Rõ!” “Thực hành!” “Chào mừng cậu chủ đã về!” “Nói to lên nào! Các ngươi bị bỏ đói sao?” “CHÀO MỪNG CẬU CHỦ ĐÃ VỀ!” “…Ta có bị điếc đâu” Tiếng quản gia vang lên chói tai. Bà ta thực khó tính đi. Đau lưng chết mất “Lại!” “Chào mừng cậu chủ đã về!” Thật là đói! Sáng ta mới ăn 2 cái bánh mì, 1 bát cơm với 1 cốc sữa chứ mấy. Oa~ Được ngáp thực đã. Đêm qua chính là mải tưởng tượng xem cậu chủ thế nào nên giờ mới như vậy. “Tiểu Đào! Cúi thấp nữa xuống!” “Dạ……” “Mới có 89 độ 30 phút! Thấp thêm tí nữa!” “Bà ơi con đau lưng lắm!” Mỏi lưng chết ta mất “Gọi ta là quản gia Dương! Ngươi không nghe lời ta thế thì làm sao nghe lời cậu chủ hả?” “Vânggggg…..” “Thằng nhóc này! Ngươi không cần phải quát vào mặt ta như thế đâu!” Không phải bà mới là người đang hét ầm ĩ vào mặt ta hay sao? Mưa xuân cứ bay phơi phới… “….” Bà quản gia đáng ghét!!! Muốn hành hạ ta đây mà. Bà ghen tị với ta vì không được hầu hạ cậu chủ đúng không? Đồ bà già khó tính! . Arghh… Thật là…Mỏi chân quá Bao giờ cậu chủ mới về đây? Nhân ngày ta nhận chức không thể trễ hẹn vậy chứ. Đã quá 15 phút rồi….. “Cạch!” Cánh cửa to đùng làm bằng gỗ quý được chạm trổ tinh xảo từ từ mở ra. Ánh sáng chói lóa tỏa ra tóe loe. Ahhh!!! Thực là chói mắt đi…. “Chào mừng cậu chủ đã về!” Toàn bộ người hầu và quản gia Dương đều cúi gập người xuống đúng 90 độ, đồng thanh chào. Chết ta rồi….. Quên không cúi chào rồi. Ai bảo cậu chủ lấp lánh quá cơ chứ. Cậu chủ đang từ từ bước vào. Người đâu mà chân dài miên man, cỡ 1m9 a~ Tóc vàng kim lấp lánh như là đính kim cương hột xoàn vậy. Ôi cái khuôn mặt như tượng tạc kìa. Sống mũi cao thẳng, đôi mắt nghiêm túc mà vẫn vô cùng cuốn hút. Thực mê hồn đi! Bàn tay thon dài đút hờ vào túi quần trông còn vạn phần hấp dẫn hơn. “Tiểu Đào!!!! Vô lễ!!!!” Bà không cần phải hét thế đâu quản gia Dương >< Điếc chết ta rồi. Tội lỗi ghê! Tại ta quên không cúi chào cậu chủ. “Chào mừng….. cậu….c-chủ .. đã về!” Cậu chủ thu hết vào mắt cơ số hành động vô duyên của ta từ nãy đến giờ, trong mắt ẩn ý sự thú vị. Á chết ta mất! Cậu chủ liếc ta một cái kìa! Liếc thôi cũng hảo đẹp trai nữa. “Thưa cậu chủ, đây là Hoàng Tử Thao,từ bây giờ, đây sẽ là người hầu riêng của cậu chủ.” Quản gia Dương đon đả. Cậu chủ chẳng nói chẳng rằng, lại tiếp tục đi lên lầu 2. Lạnh lùng tiêu sái hảo soái ca chính là đây!! “Tiểu Đào! Còn không mau xách đồ cho cậu chủ?” “Vâng! Thưa quản gia Dương!” Chà! Toàn đồ hàng hiệu nha! Gucci kìa !!! TwT Lóa mắt chết ta….. Thật là có phúc khi được là người hầu của cậu chủ nha! Bởi vì á~ … không phải tại cậu chủ khó tính đâu, cũng chẳng phải cậu ấy hay bắt nạt ta. Mà bởi vì cậu chủ cao ơi là cao, da trắng, chân dài. Chính là rất đẹp trai a~ Thực là cực phẩm hiếm có khó tìm! . . “Ngươi…” “Dạ? Cậu chủ sai bảo gì em?” “Ngươi là người hầu mới?” “Vâng!” “Trung thành chứ?” “Em có thể làm tất cả vì cậu chủ! Kể cả nhảy vào nước sôi….. để nguội!” Ấy chết nhầm Là lửa bỏng là lửa bỏng!!! Cậu chủ nhìn ta chằm chằm, ánh mắt câu dẫn lướt dọc từ trên xuống dưới, cơ hồ một cọng lông chân của ta cũng không bỏ qua. “Cởi quần áo ra” “Dạ??” . ——————–—-End chương 1—–—————– ——- ———————————————————————– Chinese MainlandMysteryRomanceDramaComedyYouthSweet LoveDescription Yu Shuxin, a popular trainee of Youth With You 2, performs a lovely role again. The lovely girl works together with handsome and popular actors Li Yichang and Luo Mingjie to solve unusal cases! CHƯƠNG 12 “Nếu đã làm việc không tốt, thì trực tiếp hay gián tiếp cũng như nhau thôi!” —————————————————————————- “Cậu chủ ơi, Pan đa hu sờ ben i sờ ca linh’ là cái gì vậy cậu chủ? Cậu cài đặt tiếng Anh em không hiểu gì luôn.” “…” “…” “Là Chồng của Gấu trúc nhỏ’ đó, đồ ngốc!” Ách?? C-cái gì cơ??? Ch-chồng….á? Ta đứng hình, đại não tạm ngừng hoạt động, không biết nói gì hết. Bên tai vẫn là tiếng thở nhè nhẹ của cậu chủ đang chờ đợi ta. Im ắng! Nghe thấy rõ từng hơi thở quyến rũ ấy làm ta có cảm giác như cậu chủ đang ở bên cạnh ta. Khoảng cách xa cả nửa vòng Trái Đất nhất thời được rút ngắn lại chỉ còn trong gang tấc. Như chỉ cần với tay ra là sẽ chạm vào khuôn mặt quen thuộc vạn phần hấp dẫn mà ta đang hằng mong chờ. Và ngay sau đó, sự ấm áp ngọt ngào ngập tràn và dần lan tỏa khắp cơ thể, lan đến tận xương tủy, đến từng mạch máu, từng sợi nơron thần kinh. Đào Đào ta chính là đang bơi trong bể mật ong vàng ươm ngọt lịm đến tận trái tim… “Cậu chủ… cậu chắc là đang đùa em thôi ạ?” Thật may vì cậu chủ đang ở rất xa, cùng lắm là chỉ cảm nhận được giọng nói mơ hồ có phần hơi run của ta chứ sẽ không biết tim ta đập nhanh như thế nào, cả cơ thể đang run bần bật ra sao đâu. Cậu chủ lại im lặng một lúc rồi sau đó nói với một giọng vô cùng trầm ấm, giống như cậu chủ đang vừa ăn mật ong vừa nói chuyện với ta. TwT “Biết ta lưu tên em là gì không?” Ừm… là gì nhỉ? “Đào Đào ạ?” Chắc là lưu tên ta rồi. Tên ta hay và đáng yêu như vậy mà… “Sai.” Ta có thể cảm nhận được rằng cậu chủ đang cười khẽ. Biết em ngốc còn cứ đánh đố em. Cậu chủ thực xấu xa a “Thế là Người hầu riêng’ ạ?” Nghe rất chuối. Nhưng cũng có thể lắm. Nếu lần này mà đoán sai nữa thì chỉ có thể là một tên Đại đại ngốc’ =3= “Gần đúng.” Cậu chủ bật cười thành tiếng. Cậu chủ tuy bề ngoài lạnh lùng con thạch sùng nhưng bên trong thực ấm áp nha! Cơ mà cậu chủ rất rất rất xấu xa, lúc nào cũng bắt nạt ta. Đến khi nào ta mới bớt ngốc để cậu chủ mới không chọc ta nữa đây. Không ngốc thì không phải Đào Đào a~ “Aaaaa!!! Cậu chủ đừng chọc em nữa mà! Em chịu rồi, ai mà biết được cậu lưu tên em là gì a!” Ta tuyệt vọng rồi! Bỏ cuộc rồi! Đầu óc đã bã đậu sẵn, có nghĩ thế, nghĩ nữa cũng chẳng ra. Cái đầu ngốc của ta sao theo kịp được bộ óc thiên tài của cậu chủ được. Cậu chủ còn biết những 4 thứ tiếng ấy, ngưỡng mộ a~ Ta thì bảng chữ cái còn chưa thuộc… “Là Gấu trúc nhỏ’.” Đúng là đánh đố người ta mà. Người hầu riêng’ với Gấu trúc nhỏ’ mà có liên quan đến nhau à? Cậu chủ ngốc! Hồ đồ! Xấu xa!!! “…Em lớn rồi….” Cái tên gấu trúc nhỏ thực đáng yêu đi. Nhưng mà ta đâu có nhỏ à! Ta mau ăn chóng lớn, giờ cũng cao ra phết đó. “Mới 17 tuổi, chưa lớn. Bao giờ ăn thịt được mới được coi là lớn.” Cậu à, em vẫn ăn đủ ngủ đủ mà. Em ăn thịt cũng nhiều lắm luôn. Bà quản gia bảo ta tuổi này cứ ăn đủ chất cho khỏe mạnh, như vậy mới chăm sóc và bảo vệ cho cậu chủ được. Vậy có được coi là lớn không? “Nhớ ngoan ngoãn ở nhà đợi ta về, sinh nhật sẽ có quà.” Cậu chủ nhắc đi nhắc lại hai chữ có quà’ làm ta thấy vạn phần hồi hộp và mong chờ. Nếu là Gucci thì siêu tốt, nhưng thôi không sao, quà gì của cậu chủ cũng rất tuyệt mà! “Vâng, em nhớ mà…” Em một lòng một dạ với cậu như thế này, luôn nhớ cậu và mong cậu về như thế này, cậu còn không tin em sao? “Nếu… những khi em… nhớ cậu chủ thì gọi cho cậu cậu sẽ không thấy phiền phức chứ?” Em sẽ không là rắc rối làm vướng tay vướng chân cậu chủ chứ? Thuê bao? Thuê bao là cái gì chứ? Cái gì mà phải đi làm thủ tục đăng kí thuê bao gì gì đấy thì mới gọi được từ đây sang Mỹ cho cậu chủ, nói chung là cậu chủ nói một hơi mà ta không để vào đầu được tí nào. Tóm lại, ý cậu chủ là chỉ cậu mới gọi được về đây thôi chứ ta không thể gọi sang bên đó cho cậu chủ chỉ vì cái thuê bao thuê biếc mắc dịch nào đó. Chết tiệt a~ Nếu vậy thì có cái Smartphone này cũng như không. Chỉ có cậu chủ gọi về được, thà gọi thẳng về cái điện thoại kiểu cổ xưa ở trong phòng khách của biệt thự này còn hơn. Nhưng cậu chủ cũng an ủi ta được phần nào. Cậu bảo sẽ gọi điện về thường xuyên cho ta lúc rảnh rỗi và nói ta hãy chơi mấy cái game cậu cài đặt sẵn ở trong điện thoại cho đỡ chán. Cũng hay nhỉ? Như vậy thì ta sẽ đỡ buồn hơn a. Những lúc công việc của ta đang vắng khách chẳng hạn, thay ngồi ngáp chảy nước mắt và có mấy còn ruồi nhặng bâu xung quanh thì ta sẽ chơi game. Cậu chủ thực tâm lí nha! Cái điện thoại bàn cũ kĩ cổ kính ấy còn lâu mới chơi game được. TwT . . . “Uầy, Đào Đào, cái Smartphone to khủng bố nha!” Chị thu ngân mắt chữ A mồm chữ O kinh ngạc nói. Khuôn mặt chị ấy như thế này này AoA Ta không phải khoe khoang gì đâu a. Chỉ tại ngồi buôn dưa với chị thu ngân lâu quá đâm ra chán, ta lôi ra để chơi game. Oái? Gì đây? Mặt ta giờ cũng như thế này này p0q. Cậu chủ cài đặt rất nhiều game cho ta, nhưng mà toàn game… biến thái sao ấy. Sơ sơ cũng hơn 10 trò chơi liền, ta mở từng cái ra chơi thử. Trò thứ nhất, ngay đầu tiên hiện ra một chị ngực bự mông to, ăn mặc hở hang đến nóng mắt, thoát! Trò thứ hai, đánh bài thua thì nhân vật trong trò chơi của bạn sẽ bị lột đồ, thoát! …. Trò thứ chín, hứng bia, hứng đủ số bia từng level một thì nhân vật trong trò chơi sẽ bị lột đồ từ từ cho đến hết,thoát! ….. Chị thu ngân đứng bên cạnh ta ló mặt vào xem ta mở từng trò chơi một, hai má đỏ như gấc, e hèm một cái. Ta giật mình liếc mắt, ánh mặt chị ấy nhìn ta đầy cảnh giác kiểu như lũ đàn ông con trai rốt cuộc vẫn là đê tiện như nhau… Cậu chủ mới chính là vô cùng biến thái và đê tiện a~ Xấu xa! Đểu giả! Yêu râu xanh!!! Em còn chưa đủ 18 tuổi a…. Cậu làm như vậy em còn lỗ nào mà chui xuống nữa chứ! Chị thu ngân vốn đã có tài nghệ buôn dưa xuất chúng, kiểu gì ta cũng bị đồn thổi kiểu như cậu trai mới lớn giải quyết vẫn đề sinh li vào các trò chơi biến thái 18+…bla bla…. Dơ chết ta rồi…. . . . Đến giờ được ăn cơm trưa miễn phí rồi a~ Kim Chung Nhân thường cho ta chọn xem ngày hôm đó sẽ ăn gì, nụ cười lạnh lùng ý nói với ta rằng ’em cứ ăn thoải con gà mái đi, còn tiền cứ để tôi lo’. Hôm nay nên ăn ở đâu và ăn gì nhỉ? Tách! Ta khẽ búng tay. Chính nó! Đồ ăn ở Lotteria thực vô cùng ngon! Gà rán có thể không ngon bằng ở KFC ta ăn hôm nọ nhưng nghe mấy anh chị ở chỗ làm việc của ta quảng cáo rằng humberger, khoai tây chiên, khoai tây lốc xoáy,… cơm combo suất đặc biệt, suất khuyến mãi,… thì siêu siêu ngon! Ăn một lần không thể quên! Ăn một lần còn muốn ăn nữa!! Tốt, hôm nay sẽ là Lotteria thằng tiến! Ta vui mừng hớn hở, đến chỗ Kim Chung Nhân theo thói quen. Hắn chính là nguồn cung cấp thức ăn dồi dào của ta a. Có ngu mới để tuột mất nhà tài trợ giàu sụ này. Mà ta mới chỉ ngốc ngốc thôi, ít ra vẫn biết tiết kiệm tiền mình, hoang phí tiền người khác. TwT Mà Kim Chung Nhân cũng rảnh rỗi và nhiều tiền nên ta căn bản là tiêu hộ hắn, không có gì sai trái. “Về cậu ta, cứ để em.” “Không liên quan đến kế hoạch của chúng ta.” “Nếu đã làm việc không tốt, thì trực tiếp hay gián tiếp cũng như nhau thôi.” “Ý em là?” “Chỉ muốn chọc tức anh ta một chút. Anh cứ làm việc lớn, chuyện ong ve cứ để em.” “Tốn thời gian mà không được gì. Không cần thiết.” “Yêu à?” “…” … Cộc cộc cộc’ Từ bên ngoài, có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng nói chuyện giữa Kim Chung Nhân và một nữ nhân khác. Hắn ta đào hoa, ta đoán không sai mà. TwT Thực ra ta chẳng muốn nghe lỏm chuyện của hắn đâu, nhưng tại ta đứng ngoài cửa mà. Nó đập vào tai ta ấy chứ? Đúng là Kim Chung Nhân, nhìn hắn đã vốn nham hiểm, quả nhiên lời nói và hành động cũng vạn phần nham hiểm. Ta rất không muốn phá rối chuyện riêng của hắn, nhưng chính là vì ta không muốn nghe thêm nữa nên đành gõ cửa một cách vô duyên. “Vào đi.” “Lại là cậu?” Nữ nhân đó quay người lại, nhìn thấy ta thì kêu lên. Oan gia ngõ hẹp mà, quả không hổ danh kẻ thù không đội trời chung với ta – Kỳ Trúc Đình. Người nói câu ấy phải là ta, thưa tiểu thư Kỳ. Hai người này hiển nhiên là có mối quan hệ vô cùng mờ ám, chính là tình nhân… Ta liếc cô ta rồi chỉ gật đầu thay cho lời chào, Kỳ Trúc Đình thấy thế cũng không bắt bẻ gì, cô ta mỉm cười nhìn ta, hẳn là một nụ cười mị hoặc. Vì không muốn xen vào chuyện đang dang dở của hai người họ, ta chỉ đứng yên ở góc phòng, im lặng. Có lẽ là vì có ta nên họ không tiếp tục câu chuyện nữa. “Nói ở đây không tiện, hẹn anh tối nay, Chung Nhân.” Hắn ta gật đầu. Kỳ Trúc Đình ăn mặc vẫn sang trọng quý phái như mọi lần ta nhìn thấy cô ta. Mái tóc màu hạt dẻ được buộc gọn sang một bên bằng một chiếc cặp bằng đá lấp lánh. Hôm nay có vẻ đã bớt sexy hơn, nhưng cả thân hình nóng bỏng đẹp hoàn hảo vẫn toát lên vẻ hớp hồn, quyến rũ đàn ông. Cô ta lướt qua vai ta, hôm nay tốt bụng được một chút, đã không cố tình đụng phải vai ta nữa. Thêm vào đó còn nở nụ cười khuynh thành… Còn chào tạm biệt ta nữa cơ à? Nếu cứ như thế này thì có phải tốt không, ta sẽ không có ác cảm với cô ta nữa. “Xong việc rồi à?” Hết chuyện để nói rồi sao Kim Chung Nhân? Hỏi thừa a~ -_- Xong việc rồi ta mới đến tìm hắn để đi ăn cơm trưa miễn phí chứ! Ta gật đầu cho có lệ. “Bây giờ em đi theo tôi đến nơi này, rồi sẽ đi ăn trưa sau.” Gì chứ?? Bữa trưa thần thánh của ta!!! Ăn không đúng giờ một chút thôi là cái bụng của ta nó sẽ biểu tình a~ Đào Đào đang đói!! “Anh định dẫn tôi đi đâu? Ăn trước rồi hãy đi có được không?” Hắn ta bật cười. Có gì đáng cười sao? “Em đói sao?” Hắn ta gập tài liệu giấy tờ lại, lấy từ trong ngăn kéo chùm chìa khóa xe ô tô. “Phải.” Ta cau có. Không cho ta ăn là ta cáu a. “Muốn biết tôi dẫn em đi đâu không?” Lại hỏi thừa rồi. Tất nhiên là siêu cấp muốn! TwT Có khi nào là nhà hàng 5 sao? Ta không để tâm việc đi với hắn bị mọi người soi mói lắm, chỉ cần ăn, ăn và ăn! “Muốn.” Hắn khẽ cười. “Đến một nơi để chuẩn bị cho một cuộc hẹn hò đúng nghĩa.” ————-End chương 12 ————— Reads 165,402Votes 10,239Parts 49Ongoing, First published Jan 25, 2015Table of contentsChap1Em có thể làm tất cả vì cậu chủ!Kể cả là nhảy vào nước sô để nguộiSun, Jan 25, 2015chap2"SM? LÀ GÌ VẬY CẬU CHỦ?"Sun, Jan 25, 2015Chap3Cậu chủ!Người hầu nào của cậu cậu cũng dụ dỗ hết vậy hả?Sun, Jan 25, 2015chap4"Gì cơ ạ? Cậu chủ đi xem mặt ấy ạ?"Sun, Jan 25, 2015chap5Tôi có tư cách gì á?Tất nhiên với tư cách là người hầu của cậu chủ rồi!Sun, Jan 25, 2015Chap6"Cậu chủ sẽ đi Mỹ thật sao?"Sun, Jan 25, 2015Chap7Em làm chuyện đó với cậu chủ thì cậu sẽ cho em theo chứ?Sun, Jan 25, 2015chap8Tôi thực sự rất muốn làm việc ở anh hãy giúp tôi ạ!Sun, Jan 25, 2015chap9"Tôi thích gì nhất á? Tôi thích nhất là cậu chủ của tôi!"Sun, Jan 25, 2015chap10"Đây chẳng phải là người hầu riêng của Ngô Diệc Phàm sao?"Sun, Jan 25, 2015chap11"Rốt cuộc đây là mối quan hệ gì vậy?"Sun, Jan 25, 2015chap12Nếu đã làm việc không tốt,thì trực tiếp hay gián tiếp cũng như nhau thôiSun, Jan 25, 2015chap13 " Một ly cocktail SnowBall nhé? Tôi mời."Sun, Jan 25, 2015chap14 "Mau lên! Cậu chủ về rồi!"Sun, Jan 25, 2015chap15" Ngoan ngoãn như vậy, chắc chăn là phải có quà rồi."Sun, Jan 25, 2015chap16"Mối quan hệ giữa chủ nhân - người hầu vô cùng đặc biệt"Sun, Jan 25, 2015chap17 "Cậu kia...Ai cho cậu ngồi đây?"Sun, Jan 25, 2015Chap18 "Hắn ta thích cậu đó!"Sun, Jan 25, 2015chap19"Ngươi không xứng đáng làm người hầu của ta!"Sun, Jan 25, 2015chap20"Đêm nay chỉ là của hai chúng ta thôi..."Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Sun, Jan 25, 2015Tue, Feb 3, 2015Tue, Feb 10, 2015[End][Chap 44][KrisTao][SA] "Cậu chủ a~ Chậm lại đi!"Wed, Mar 4, 2015[Phiên ngoại 1][KrisTao][SA] "Cậu chủ a~ Chậm lại đi!"Wed, Mar 4, 2015[Phiên ngoại 2][KrisTao][SA] "Cậu chủ a~ Chậm lại đi!"Wed, Mar 4, 2015[Phiên ngoại "Cậu chủ a~ Chậm lại đi!"Wed, Mar 4, Phiên ngoại Ai cũng đều hạnh phúcSat, Apr 25, 2015CHÚ&nbsp;Ý ĐÂY LÀ BOY’S LOVE, AI KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC VUI LÒNG CLICK BACK ^^ Author Black Angelphương anh trịnh link wordpress Pairings KrisTao Rating SA Thể loại Boy’s love ,Hài hước, Pink, Ngược, H,…… Summary ……… Thật là có phúc khi được làm người hầu của cậu chủ nha! Bởi vì á~ . . …. Không phải tại cậu chủ khó tính đâu, cũng chẳng phải tại cậu ấy hay bắt nạt ta . …. Mà bởi vì Cậu chủ cao ơi là cao, da trắng, chân dài. Chính là rất đẹp trai nga~ Thực là cực phẩm hiếm có khó tìm! . . . “Ngươi….” “Dạ? Cậu chủ sai bảo gì em?” “Ngươi là người hầu mới ? “Vâng !!^^” “Cởi quần áo ra” “Ách!!!” ……

cậu chủ a chậm lại đi